– Giai đoạn đầu ở YeaH1 đầy chông chênh. Tôi phải bước vào một tổ chức hơn mười năm tuổi, có văn hoá và con người đã định hình. Muốn thay đổi thì phải thuyết phục được họ, hoặc phải thay máu. Trong khi mình còn đang làm quen, quyết định của mình chưa chắc đã được ủng hộ. Có lúc tưởng chừng mình đã bị nhấn chìm, cũng tự hỏi: “Mệt như vậy để làm gì?”
Nhưng rồi tôi nghĩ: “Nếu chưa làm đã bỏ, cam kết của mình sẽ thành nói phét”. Lúc đó, mình bị thôi thúc phải chứng minh bằng được, có thể là sĩ diện cá nhân. Tôi nghĩ, cùng lắm năm sau đứng dậy, họ muốn đưa ai vào cũng được. Tôi khẳng định với HĐQT: “Hãy để tôi làm. Cho tôi 1 năm”.
Và khi đã nói, thì buộc phải làm thật tốt. Tôi hiểu nếu mình thất bại, nhà đầu tư mất một khoản tiền, còn tôi thì mất hết.
May mắn tôi xuất thân từ sales, hiểu thị trường cần gì, nhãn hàng cần gì. Trong bối cảnh thị trường khó khăn, nhà tài trợ họ sẽ chỉ chọn thứ tốt nhất. Nếu chương trình đủ tốt, sẽ có tài trợ.
Và đúng như vậy, “Chị đẹp đạp gió rẽ sóng” mùa đầu tiên đã có hơn 30 nhãn hàng – con số chưa từng có lúc đó, khi tiền quảng cáo cho truyền hình giảm mạnh sau Covid. Điều đó mang lại cho YeaH1 niềm tin rằng nếu làm tử tế thì thị trường vẫn còn cửa.
– Chị nhận lời làm show thực tế trong chỉ ba tháng chuẩn bị. Với một format quy tụ hàng chục nghệ sĩ, bài toán khó nhất lúc đó là gì?
– Khi thuyết phục được nghệ sĩ và nhà tài trợ rồi, tôi hiểu mình không còn đường lui nữa. Giờ phát đã khóa, ba tháng để làm tất cả, không thể sai bước nào. Cả ekip đều “bán mạng”, nhưng lúc bắt tay vào mới thấy khó khăn trùng trùng.
Thách thức lớn nhất không phải kỹ thuật hay sản xuất, mà là kết nối con người. Format này đòi hỏi hàng chục nghệ sĩ phải cùng bước vào một sân chơi. Ekip sàng lọc khoảng 200 nhân vật, tôi gặp hơn 100 người, mỗi cuộc gặp kéo dài hàng giờ để trò chuyện. Nhiều nghệ sĩ đã rời ánh đèn, không còn nhu cầu chứng minh điều gì. Họ hỏi tôi: “Chơi xong để làm gì?” – và tôi phải trả lời bằng niềm tin của chính mình.
Những “ca khó” đặc biệt như anh Tự Long – sĩ quan quân đội, Phó Giám đốc Nhà hát Chèo. Ekip hẹn mãi anh không gặp. Anh cũng sợ rủi ro, sợ vướng vào drama. Tôi phải gọi bằng số lạ anh mới nghe máy, rồi bay ra Hà Nội để “chộp” lấy vài phút gặp ở nhà hát.
Hay anh Hồng Sơn. Tôi mời năm, bảy lần anh mới chịu gặp. Anh bảo: “Anh không hát, không nhảy, sao mời anh?”. Tôi nói đây không phải cuộc thi hát hay nhảy, mà là hành trình vượt qua chính mình. Tôi nhắc đến những lần anh chấn thương tưởng như phải bỏ nghề, nhưng trở lại và giành Quả bóng vàng. Sau buổi nói chuyện, anh gật đầu.
Tôi nghĩ mình có năng lực truyền cảm hứng. Đến mức một số nghệ sĩ… tránh gặp tôi vì sợ “bị dụ”.
Khi đã có nhóm 10 nữ nghệ sĩ “đinh”, chúng tôi phải sản xuất song song: viết kịch bản riêng cho từng người, dựng sân khấu, sắp xếp lịch quay. Trước ngày ghi hình một hôm, tôi mới chọn đủ người thứ 30 để khóa sổ đội hình.
Đó cũng là lần đầu ở Việt Nam có đến bảy set quay chạy cùng lúc. Chỉ cần một set trễ là cả dây chuyền vỡ. Nghệ sĩ kiệt sức. Ekip cũng vậy: họp đến 1-2 giờ sáng là chuyện bình thường. Có người ba ngày không về nhà. Một người làm bằng ba người. Khi sang trao đổi bản quyền với đối tác Trung Quốc, họ hỏi ekip tôi có bao nhiêu người. Tôi hơi nói quá: “Khoảng 200”. Họ bảo bên họ… 600 người. Tôi chỉ cười: “Chúng tôi sinh viên nghèo vượt khó mà. Làm bằng nghị lực, bằng niềm tin, bằng màu cờ sắc áo”.
– Áp lực từ nhà đầu tư, từ guồng sản xuất, từ trách nhiệm với nghệ sĩ và từ cả bản thân. Chị đã trải qua 3 tháng đó thế nào?
– Ba tháng đó, điều duy nhất tôi làm là… làm việc. Tất cả giác quan của tôi đều căng hết cỡ: mắt quan sát, tai nghe báo cáo, não phải ra quyết định từng phút. Căng thẳng đến mức vô cảm. Nhưng bên ngoài, tôi luôn tỏ ra bình thản để cả ekip yên tâm: “Bình thường thôi, vui mà làm”.
Ekip chắc nhớ nhất chuyện tôi đi thắp nhang liên tục. Hễ thấy cây nhang ở bàn thờ Tổ sắp tắt, tôi lại thắp. Đó là cách tôi giữ mình bình tĩnh và giữ niềm tin cho đoàn.
Ba vòng quay đầu tiên là giai đoạn kinh khủng nhất trong đời làm nghề. Áp lực ba tháng bằng cả ba mươi năm cộng lại. Tối về, tôi không dám để đầu óc trống. Phải đọc sách, xem phim đến khi gục xuống mới ngủ. Nếu để tâm trí rảnh, suy nghĩ tiêu cực tràn vào – và tôi sợ mình không trụ nổi.
– Sau khi nhận được hưởng ứng của show thực tế, Yeah1 bước vào loạt concert có quy mô lớn nhất thời điểm đó. Với chị, thách thức lớn nhất khi làm concert là gì?
– Concert là một cuộc chơi hoàn toàn khác. Show truyền hình có thể chỉnh trong hậu kỳ, nhưng concert thì không có cơ hội sửa. Mọi thứ diễn ra trực tiếp, thứ này nối thứ kia, chỉ cần một giây lệch là khán giả rơi cảm xúc ngay.
Tôi may mắn vì có đạo diễn Đinh Hà Uyên Thư và giám đốc âm nhạc SlimV – hai người tôi tuyệt đối tin tưởng. Nhưng thách thức lớn nhất của tôi lại không nằm ở nghệ thuật, mà ở vận hành.
Vì vận hành thì không giấu được. Một sai sót nhỏ phải trả giá. Mà tôi lại… rất sợ đám đông. Nhiều năm, tôi không cho con đi concert chỉ vì nỗi lo rủi ro. Vậy mà bây giờ chính tôi phải đứng ra làm.
Lần đầu dựng mô hình pop-up stadium, nhưng vẫn phải chịu tải được hàng chục nghìn khán giả nhảy liên tục. Đội vận hành của Yeah1 khi đó đặt ra hàng chục tiêu chuẩn, từ khả năng chịu tải, độ rộng cầu thang, đường thoát hiểm… Chúng tôi dùng tiêu chuẩn ngành xây dựng chứ không dùng tiêu chuẩn sân khấu thông thường.
Nếu một khu được phép đứng 3 người/m², chúng tôi chỉ bán 2,5 người/m². Chấp nhận thu ít hơn để an toàn hơn. Toàn bộ khán đài đều được kiểm định bởi bên thứ ba. Người của tôi 24/24 đi kiểm tra từng con ốc, từng miếng gỗ; có vấn đề là chụp hình gửi nhóm ngay. Camera giám sát liên tục.
Ban đầu chúng tôi làm quy mô có thể kiểm soát được, khoảng 22.000-25.000 người. Sau đó mới tăng dần lên 40.000-50.000 người và làm hai đêm liên tiếp. Chính chúng tôi cũng “choáng” bởi tốc độ bùng nổ của khán giả. Sau mỗi đêm, đội ngũ ngồi lại mổ xẻ từng điểm nghẽn: cổng soát vé, dòng người, tín hiệu bộ đàm, thời gian giải phóng từng cụm khán giả… Tôi sợ nhất tình trạng đám đông tụ lại, nên cực kỳ tập trung vào bài toán luồng vào – ra. Bình thường một lối chỉ có một làn, chúng tôi chia hai hướng để tách dòng.
Một đêm concert kết thúc lúc 1 giờ sáng, khán giả chưa muốn về. Nhưng 2 giờ chiều hôm sau đã phải mở cửa đón lượt mới. Ekip có khoảng 5 tiếng để dọn sân, xử lý rác, tháo – lắp, kê lại ghế, dán lại số ghế, reset toàn bộ hệ thống như concert mới toanh.
Mỗi khi đối diện tình huống cân não, tôi tự nhắc mình: không được làm quá vấn đề. Nếu tôi rối, cả nghìn người sẽ rối. Tôi phải tỉnh để nhìn đúng sự thật, không thổi phồng nỗi lo thành bi kịch. Ekip hay đùa: thấy tôi cười là còn ổn. Còn khi mặt tôi vô cảm… là tôi đang xử lý một chuyện rất quyết liệt.
Tôi giữ được bình tĩnh vì tôi không đơn độc. Ekip quá hiểu nhau; chỉ cần nhìn một giây là biết phải làm gì. Trước khi quyết định, tôi luôn hỏi rất nhỏ 3-4 người giỏi nhất: “Nếu làm vậy, có ổn không? Rủi ro là gì?”. Chỉ cần họ gật đầu, tôi chốt – và tôi chịu trách nhiệm.

#Nữ #CEO #vamp224 #camp250 #cược #amp39Anh #trai #vượt #ngamp224n #champ244ng #gaiamp391768804673





